Nhật ký chạy bộ 10/2
Tôi chạy bộ hàng ngày và tôi sẽ viết nhật ký chạy bộ hàng ngày.
Trên màn hình điện thoại của tôi báo nhiệt độ hôm nay 16 độ, có một chút mưa nhẹ. Tôi đã quyết tâm chạy bộ sáng nay, dù sau cú ngã nhỏ hôm trước toàn bộ nửa người bên trái vẫn còn hơi đau. Đi giầy, đội mũ, không áo khoác mà chỉ áo len bình thường, nhét ipod và tai nghe xong xuôi, tôi bước ra khỏi nhà. Mẹ tôi gào lên. Áo khoác đâu, quần mỏng thế này, khăn đâu, dưới đường lạnh lắm, gió lắm. Con chạy bộ. Mẹ tôi lại gào lên. Nhưng tôi đã đi vào thang máy.
Hồi học đại học, mỗi khi gặp căng thẳng hoặc khó khăn, tôi thường đi bộ hàng ngày vào buổi sáng. Hồi đó, tôi không có điện thoại xịn hay ipod như bây giờ. Chỗ tôi ở lúc đó cũng không có không gian cây xanh và yên tĩnh như bây giờ. Mỗi sáng thức giấc, tôi đi ngược chiều với những người bán bánh mỳ rong, với những con người đang hối hả vào một ngày mới, tôi nghe những âm thanh của một ngày mới đến, tất cả đều rất rộn ràng. Và tôi thường vượt qua những bế tắc trong tâm hồn mình nhờ những ngày đi bộ như thế.
Gần đây tôi rất hay đi bộ vào các buổi chiều sau giờ làm việc. Phần vì thói quen đi bộ từ khi ở Pháp về. Ở nước ngoài thường đi bộ 2 đến 3km là chuyện bình thường. Phần vì ngồi làm việc nhiều thấy người rất nặng nề. Nhưng tuyệt vời hơn cả, là đi bộ và nghe nhạc sẽ làm bạn cảm thấy cuộc đời này rất nhẹ nhàng và tuyệt diệu. Nếu duy trì được thói quen này, bạn sẽ cảm thấy mỗi ngày trôi đi sẽ nhẹ nhàng hơn cũng như bạn được thoải mái và thư giãn hơn. Mỗi khi đi bộ, nghe nhạc, đặc biệt ở dưới một hàng cây xanh, bạn sẽ thấy yêu hơn câu hát “Tôi yêu đi bộ dưới hàng cây.”
Tôi muốn thực hiện việc chạy bộ từ lâu rồi, nhưng luôn trì hoãn. Nhưng từ khi đọc cuốn sách “Tôi nói gì khi tôi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami tôi càng muốn quyết tâm thực hiện nó hơn. Tôi là một người rất sợ mùa đông, mặc rất ấm nếu không nói là rất nhiều quần áo ấm mỗi khi ra ngoài, và thường một tuần có 7 buổi thì tôi ốm, mệt, đau đầu mất 3 buổi. Tôi vào lúc này, thời điểm này, đang phải vượt qua nhiều khó khăn trong cùng một lúc. Ở tuổi 30, tôi từng có kinh nghiệm vượt qua từng khó khăn vào những lúc mình bị rơi xuống vực thẳm. Nhưng tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm vượt qua nhiều khó khăn đến cùng một lúc, nhiều quyết định phải đưa ra môt lúc, nhiều cái thân thuộc với mình, đến cả công việc mình yêu, thành phố mình yêu, cũng phải từ bỏ cùng một lúc. Nhiều khó khăn đến cùng một lúc khi sức khỏe và tinh thần mình đang rât yếu mà con đường phía trước thật dài. Vậy tôi phải làm gì?
Tôi, cũng sẽ như nhiều bạn trẻ khác, có quá nhiều việc phải làm, nhưng hầu như không thể hoàn thành được những việc mình đã đề ra. Khi còn trẻ, tôi cũng mơ ước mình giầu có và thành đạt. Nhưng rồi tôi nhận ra, hạnh phúc trong tâm hồn mình quan trọng hơn cả. Nhưng rồi tôi lại nhận ra, mình cần phải có một sức khỏe tốt song song với một tâm hồn khỏe mạnh. Khi ta khỏe, ta vui, ta hạnh phúc, ta dễ có sức mạnh và sáng suốt vượt qua khó khăn hơn. Bạn nhớ nhé, cuộc sống luôn thử thách bạn, không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn ăn sâu và gặm nhấm tâm hồn bạn. để dạy cho bạn nhiều bài học và giá trị của cuộc đời. Vì thế bạn luôn phải sẵn sàng mọi thứ đến với cuộc đời mình.
Và tôi quyết định chạy bộ hàng ngày bất kể là mùa đông hay mưa lâm thâm. Tôi chuẩn bị tập dượt sự thích nghi của mình với mùa đông nước Pháp. Tôi cần phải học việc đối diện với nội tâm của mình thông qua việc chạy bộ. Và cần phải chiến thắng bản thân mình, cần phải thấy mình trưởng thành thông qua việc gì đó có thể thực hiện được 1 cách thường xuyên, đều đặn và dần phát triển lên.
“Với tôi, chạy bộ là rèn luyện, đồng thời là một ẩn dụ. Chạy ngày này qua ngày khác, tích cóp các cuộc đua, từng chút một tôi nâng cao chuẩn, và bằng cách vượt qua từng mức độ mà tôi nâng mình lên. Ít nhất thì đó là lý do tôi dốc sức mình ngày này qua ngày khác, để nâng cao tầm mức của riêng mình. Tôi không phải là một người chạy giỏi, hoàn toàn không. Tôi ở một mức bình thường – hay có lẽ giống như tầm thường hơn. Nhưng vấn đề không phải ở đấy. Vấn đề là ở chỗ tôi có hoàn thiện hơn ngày hôm qua hay không. Trong chạy cự ly dài thì đối thủ duy nhất ta phải đánh bại là chính ta, chính cái cung cách cũ của ta.”
Trích trong “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ”
Thế đấy bạn ạ, trong cuộc sống người ta hay nói về những điều to tát lắm nhưng tôi thì thích nói về những điều giản dị và chân thành. Có nhiều người hay hỏi rằng làm thế nào để vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Tôi sẽ trả lời, đối diện với nó và duy trì được một thói quen tốt nào đó trong cuộc sống. Hàng ngày, tôi duy trì thói quen đọc sách, đi bộ và học tiếng Pháp một cách đều đặn. Và bây giờ tôi nâng cấp đi bộ thành chạy bộ.
Tôi đã hoàn toàn có trải nghiệm mới hơn từ việc chạy bộ. Rất tuyệt, khỏe và thấy lòng mình hết sức thư thái và ngập tràn năng lượng. Máy nghe nhạc của tôi chuyển sang bài “Wake me up when September end”. Yes, September đã end từ lâu rồi.
Đoàn Minh Hằng


































