Để dành

Trong cuốn BÔNG HỒNG VÀNG của PAUXTOPXKI có viết một câu chuyện về anh thợ quét rác tại một cửa hàng kim hoàn thành Pari tên là Giăng Samet. Samet đem lòng yêu Xuyzan, một cô gái ít có những may mắn và hạnh phúc trong đời. Một lần Samet kể cho Xuyzan nghe một câu chuyện cổ tích nào đó về một bông hồng vàng mang đến hạnh phúc và Xuyzan thốt lên những lời ao ước: giá mà em cũng có một bông hồng vàng.Và ngày ngày anh thợ ngoèo đã gom góp đống rác trong xưởng kim hoàn, sàng và chắt lọc từng hạt bụi vàng. Cuối cùng anh dành dụm từng hạt bụi vàng thành một thỏi vàng để đánh thành bông hồng vàng cho Xuyzan.

Sau khi kể câu chuyện này, nhà văn gửi đến cho chúng ta một thông điệp: “Mỗi phút, mỗi lời tình cờ được nói ra và mỗi cái nhìn vô tình ta bắt gặp, mỗi ý nghĩ sâu sắc hoặc vui đùa, mỗi rung động thầm lặng của con tim,cũng như cả đến một bông xốp của hoa hương dương đang bay hay lửa sao trong một vũng nước đêm, tất cả những cái đó đều là những hạt rất nhỏ của bụi vàng?
Bông hồng vàng của Samet! Đối với tôi có phần nào là tương lai của hoạt động sáng tạo của chúng ta. ”

Nhà văn muốn nói bông hồng vàng như một kết quả của quá trình lao động sáng tạo nghệ thuật, bền bỉ và kiên trì của các nhà văn, đạo diễn, nhà khoa học. Còn riêng với tôi, hình tượng bông hồng vàng ấy có ý nghĩa cực kỳ quan trọng trong cuộc sống của riêng mỗi một con người.

Mỗi một hạt bụi vàng là một chi tiết nhỏ. Phải gom góp và để dành bao nhiêu lâu mới được một bông hồng vàng?

Mỗi một hạt nước ngoài biển, hồ chỉ là những giọt li ti. Phải mất bao nhiêu lâu nước bốc hơi mới gom thành một cơn mưa?

Và nắng, lại để dành sắc vàng óng ả của mình trên từng cánh đồng lúa nặng bông và rực mùa bội thu.

Và mẹ cha, ngày từng ngày góp nhặt những nhọc nhằn của năm tháng, chắt chiu từng giọt thương yêu để dành tình yêu cho những đứa con.

Còn chúng ta, chúng ta để dành được những gì?

Dường như tôi chưa để dành được gì cả. Không dành dụm được kiến thức trong trường đại học. Không để dành được tiền sau mỗi kỳ lĩnh lương. Không để dành thời gian cho những việc có ích. Không để dành tình yêu cho những người xung quanh. Chỉ để dành được vô số các nỗi buồn rồi một ngày đem quăng đi hết sạch để rồi thấy mình lớn hơn, suy nghĩ chín chắn hơn và biết sống ở đời hơn.

Và bỗng thấy biết yêu từng điều giản dị nhỏ nhoi trong cuộc đời. Biết quý từng phút từng giây để sống có ích, biết gom từng đồng bạc lẻ, biết xót từng hạt cơm rơi, biết trân trọng từng cử chỉ tốt đẹp của người với người. Biết nâng niu từng nụ cười hay những rung động rất khẽ của con tim. Nỗi buồn là thiên thu mà niềm vui chỉ là khoảnh khắc. Cóp nhặt từng ngày từng ngày như sợ niềm vui bay ào đi mất. Mắt tôi có bão, tim tôi có lửa, đôi khi cảm giác như có thể vội vàng thiêu cháy dụi tất cả. Nhưng, những bài học mà tôi đã để dành được trong những nỗi buồn đi qua khiến tôi đã biết sống để biết để dành, để biết yêu mình và yêu tất cả mọi người.

Đã lâu rồi, bỗng dưng tôi lại thấy mình như trẻ lại, vào một đêm trời đầy sao nằm bên ô cửa sổ ôm con gấu nhỏ, mỉm cười trong cả giấc mơ, ngậm trong tim một viên kẹo ngọt ngào, không bao giờ tan biến.

Đoàn Minh Hằng

Leave a Reply