Hai thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống (P1)
Trở ngại lớn nhất trong cuộc đời là nỗi sợ hãi trong chính bản thân của mỗi con người. Bạn sẽ thấy trong cuộc sống có 2 thời điểm sau là khó khăn nhất.
1. Thời điểm bạn chuẩn bị bắt đầu làm một việc gì đó:
Bạn sẽ suy nghĩ liệu mình có nên làm nó hay không hay mình sẽ chọn việc khác? Nếu mình không thành công thì sao? Mình sợ thất bại. Mình thiếu cái nọ, mình chưa ổn cái kia. Và thế là bạn chìm trong nỗi sợ hãi của chính bạn. Bạn sẽ ngồi tự kỷ mà chẳng làm gì cả, vì bạn bận suy nghĩ. Nếu những suy nghĩ đó là việc tìm kiếm thông tin, phân tích đánh giá bổ sung nhân sự, đưa ra các giải pháp thiết thực cho việc bạn định làm gì thì đó là điều rất nên. Còn những suy nghĩ theo kiểu băn khoăn, đắn đo, sợ hãi, mông lung chỉ giống như những nhát kiếm chặt phăng đi mọi ý tưởng, năng lượng của bạn. Bạn sẽ cảm thấy mình yếu ớt và tự ti.
Nói chung, rất lâu bạn mới có thể bước đi một bước đầu tiên. Mặc dù chỉ là một bước đi nhỏ, nhưng nó sẽ giúp bạn từ từ có những bước đi vững vàng hơn trên con đường bạn chọn. Bước đi đầu tiên rât quan trọng bởi nó giống như một cánh cửa mở ra nhiều ô cửa khác nhau mang đến nhiều thú vị cho bạn trong cuộc sống. Khi bạn hoàn thành một việc nhỏ, bạn sẽ hào hứng ở những việc tiếp theo.
Vì thế, thường khi bạn có ít sự lựa chọn trong cuộc sống hoặc khi bạn không hiểu nhiều lắm về một lĩnh vực bạn chuẩn bị làm, bạn cảm thấy hăm hở và tràn đầy nhiệt huyết hơn là khi bạn đã trải qua nó. Giống như một đứa trẻ khao khát khám phá thế giới xung quanh bạn hào hứng đứng lên ngã xuống nhiều lần, xem cái nọ, sở cái kia, luôn luôn muốn dùng tô vít tháo tung tất cả các đồ điện tử. Bạn có thể bị ngã, bị bươu đầu mẻ trán, bị kẹp tay, hoặc làm hòng các đồ vật của bố mẹ, nhưng điều đó không làm nản lòng nhu cầu được khám phá, chinh phục của bạn.
Những khi đã biết nhiều hơn bạn thường có cảm giác không chắc chắn về tất cả những việc mình đang làm và sẽ làm. Bạn sợ nhiều thứ, nhưng chủ yếu là bạn sợ thất bại.
Chiều qua, tôi ngồi với 2 người bạn khác để bàn về 1 ý tưởng. Một người nói, bạn sẽ làm gì nếu như một tập đoàn lớn họ thấy ý tưởng của bạn hay, họ có tiềm năng kinh tế hơn bạn, có nhân lực tốt hơn bạn, và bạn sẽ bị họ nuốt chửng. Tôi nói tôi không thích cách đặt vấn đề như thế, bởi nó giống như bạn tự đóng sầm cánh cửa trước mặt bạn. Người khổng lồ có thế mạnh của người khổng lồ, người tí hon có thế mạnh của người tí hon. Vốn nhiều mà bị đọng vốn chưa chắc tốt bằng cách tính toán làm sao thu hồi được vốn nhanh. Nhân lực tốt mà bị ép phải làm ý tưởng của người khác chưa chắc đã tốt bằng những người thực sự đẻ ra ý tưởng đó và ngồi kết hợp lại được với nhau. Thị trường rất rộng lớn và ta hoàn toàn có thể thông minh để đi vào thị trường ngách mà ở đó bàn chân của những người khổng lồ khó có thể dẫm vào. Tôi luôn tìm con đường đi mà ở đó tôi không thích dẫm lên bước chân của ai cả, mà nếu phải dẫm tôi sẽ đặt lên đó một dấu giầy cao gót.
Đấy, nếu ngay từ đầu, bạn không tự tin vào chính mình, thì chỉ một lời phủ đầu, bạn đã bắt đầu lo sợ. Sau đó, người kia đứng dậy xin rút lui. Còn tôi và người còn lại, đầy hào hứng, vẽ ra một bức tranh thật đẹp, tất nhiên, khi thực hiện, nó sẽ mang lại cho ta nhiều thứ cảm xúc tươi đẹp lẫn tồi tệ vì những thực tế của cuộc sống. Chúng tôi lên kế hoạch gặp người này, gặp người kia, tính toán các phương án, chỉnh sửa…Chúng tôi có suy nghĩ như một dòng chày không bị tù đọng. (Vì tôi đã từng tự bỏ tù suy nghĩ của mình bằng việc tự dọa mình về sự thất bại rồi.) Nên nếu bạn đã bắt đầu thực sự nhấc được mình ra khỏi nỗi sợ hãi và bắt đầu làm 1 việc gì đó, thì hãy mặc kệ thế giới xung quanh đi, bạn hãy chúc mừng bạn cái đã, bởi vì phía trước đang mở ra cho bạn rất nhiều ô cửa đến với những chân trời mới, những mối quan hệ mới, những trải nghiệm mới.
Nếu bạn chưa biết mình nên làm gì lúc này, hãy lắng nghe trái tim mình, để hiểu mình thực sự muốn gì, rồi hãy mở cửa ra ngoài, trò chuyện giao lưu và tương tác. Khi đã quyết định làm gì thì hãy làm luôn và ngay, quan trọng, đừng bao giờ sợ thất bại. Thất bại là một điều gì đó rất bình thường mà bất cứ ai trong đời cũng phải trải qua. Khi còn trẻ, bạn còn có nhiều cơ hội hơn để được thất bại.
(Phần 2: Đón đọc sau)
Đoàn Minh Hằng
(Người đã từng mở Lollybooks Cafe trong trường hợp đúng sau 2 ngày có ý tưởng, và luôn tâm đắc với triết lý, hãy cứ mở một cánh cửa, bạn sẽ mở thêm được nhiều cánh cửa thú vị khác mà chính bạn cũng không biết trước)
Comments (2)

































Đúng lúc đọc bài viết này, tôi đang bắt đầu mở một cánh cửa mới cho mình. Có cả háo hức và lo sợ, nhưng tôi đã quyết tâm thực hiện nó. Cám ơn tác giả của bài viết, chị làm cho tôi có thêm chút niềm tin nho nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa…
Hey! I’m at work surfing around your blog from my new iphone! Just wanted to say I love reading your blog and look forward to all your posts! Keep up the outstanding work!